Lời Chúa hằng ngày: Chúa nhật 3 Phục sinh năm A (Lc 24,13-35)
Họ bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh,
lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?” (Lc 24,32)
BÀI ĐỌC I: Cv 2, 14. 22-28
“Không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong cõi chết”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Hỡi các người Do-thái và tất cả những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những người Israel, hãy nghe những lời này: Đức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em đã dùng tay những kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Sau khi bẻ gãy xiềng xích tử thần, Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó. Vì chưng Đavít đã nói về Người rằng: 'Tôi hằng chiêm ngưỡng Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu tôi, để tôi không nao núng. Vì thế, lòng tôi hân hoan, miệng lưỡi tôi hát mừng, và xác tôi yên nghỉ trong niềm cậy trông: vì Chúa không để linh hồn tôi trong cõi chết, và không để Đấng Thánh của Chúa thấy sự hư nát. Chúa đã cho tôi biết con đường sự sống và cho tôi đầy hân hoan tận hưởng nhan thánh Chúa'“.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11
Đáp: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh (c. 11a).
Hoặc đọc: Alleluia.
1) Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: “Ngài là chúa tể con, Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con”. - Đáp.
2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng. - Đáp.
3) Bởi thế lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ, ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy sự hư nát. - Đáp.
4) Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời! - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Pr 1, 17-21
“Anh em được cứu độ bằng Máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Anh em thân mến, nếu anh em gọi Người là Cha, Đấng không thiên vị ai khi xét đoán mỗi người theo việc họ làm, thì anh em hãy sống trong sự kính sợ suốt thời anh em còn lưu trên đất khách. Anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà anh em đã được cứu chuộc khỏi nếp sống phù phiếm tổ truyền, nhưng bằng máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền, không tì ố. Người đã được tiền định trước khi tác thành vũ trụ và được tỏ bày trong thời sau hết vì anh em. Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng làm cho Người sống lại từ cõi chết, và ban vinh quang cho Người để anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.
Đó là lời Chúa.
Tin Mừng: Lc 24, 13-35
13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.
14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Chúa Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.
16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.
18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay”.
19 Chúa Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.
20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.
21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.
22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.
24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy”.
25 Bấy giờ Chúa Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!
26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?
27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.
28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Chúa Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.
29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn”. Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.
30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.
32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”
33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.
34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn”.
35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
Bài giảng của linh mục Ignatio Hồ Văn Xuân
Giáo lý cho bài giảng lễ Chúa nhật 3 Phục sinh năm A
WHĐ (23/4/2023) - Để hỗ trợ các nhà giảng thuyết thuận tiện hơn trong việc thêm giáo lý vào bài giảng lễ Chúa Nhật 3 Phục Sinh Năm A, Ban Biên tập xin được trích dẫn những điểm giáo lý phù hợp với các bài đọc Kinh Thánh của các lễ Chúa nhật, lễ trọng theo sự theo hướng dẫn của Bộ Phụng tự và Kỷ luật các Bí tích trong Tập sách Hướng dẫn giảng thuyết được công bố qua Sắc lệnh ký ngày 29.06.2014.
|
Số 1346-1347: Thánh Thể và kinh nghiệm của các môn đệ Emmaus Số 642-644, 857, 995-996: Các tông đồ và các môn đệ là những chứng nhân của sự Phục Sinh Số 102, 601, 426-429, 2763: Đức Kitô là chìa khóa để giải thích tất cả Kinh thánh Số 457, 604-605, 608, 615-616, 1476, 1992: Chúa Giêsu, Con Chiên hiến tế vì tội lỗi chúng ta Bài Ðọc I: Cv 2, 14. 22-28 Bài Ðọc II: 1 Pr 1, 17-21 Phúc Âm: Lc 24, 13-35 |
Số 1346-1347: Thánh Thể và kinh nghiệm của các môn đệ Emmaus
1346. Phụng vụ Thánh lễ diễn tiến theo một cấu trúc căn bản đã được duy trì qua các thế kỷ cho đến thời đại chúng ta. Phụng vụ Thánh lễ được triển khai trong hai phần chính, làm thành một thể thống nhất:
– Tập họp, Phụng vụ Lời Chúa với các bài đọc, bài giảng và lời nguyện phổ quát;
– Phụng vụ Thánh Thể với việc tiến dâng bánh rượu; kinh tạ ơn thánh hiến [Kinh nguyện Thánh Thể] và hiệp lễ.
Phụng Vụ Lời Chúa và Phụng Vụ Thánh Thể cùng tạo thành “một hành vi phụng tự duy nhất” [1] ; thật vậy, bàn tiệc được dọn ra cho chúng ta trong Thánh Lễ vừa là bàn tiệc Lời Thiên Chúa, vừa là bàn tiệc Mình Chúa” [2] .
1347. Đó không phải là diễn tiến bữa tiệc Vượt Qua của Chúa Giêsu phục sinh với các môn đệ Người sao? Khi đi đường, Người giải thích Kinh Thánh cho họ, rồi khi vào bàn ăn với họ, “Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ” (Lc 24,30) [3] .
Số 642-644, 857, 995-996: Các tông đồ và các môn đệ là những chứng nhân của sự Phục Sinh
642. Tất cả những gì đã xảy ra trong những ngày lễ Vượt Qua đó, đòi buộc mỗi vị Tông Đồ, đặc biệt là ông Phêrô, xây dựng một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên đã bắt đầu từ sáng ngày Vượt Qua. Với tư cách là những chứng nhân của Đấng Phục Sinh, các ngài mãi là những tảng đá nền móng của Hội Thánh Người. Đức tin của cộng đoàn các tín hữu tiên khởi được xây dựng trên lời chứng của những con người cụ thể mà các Kitô hữu quen biết và phần đông lúc đó còn sống giữa họ. “Những chứng nhân về cuộc Phục Sinh của Đức Kitô” [4] trước hết là ông Phêrô và Nhóm Mười Hai, nhưng không chỉ có các vị ấy: ông Phaolô nói đến hơn năm trăm người đã được Chúa Giêsu hiện ra một lượt, rồi với ông Giacôbê và với tất cả các Tông Đồ [5] .
643. Trước những lời chứng đó, không thể giải thích rằng sự phục sinh của Đức Kitô nằm bên ngoài trật tự thể lý, và không thể không công nhận sự phục sinh đó có tính cách là một sự kiện lịch sử. Qua các sự kiện, người ta thấy rõ là đức tin của các môn đệ đã bị lung lay tận gốc do cuộc khổ nạn và cái Chết trên thập giá của Thầy họ, mà chính Người đã báo trước [6] . Sự chấn động tâm hồn do cuộc khổ nạn gây nên là mạnh mẽ đến nỗi các môn đệ (hoặc ít nhất một số người trong họ) không tin ngay lời loan báo về việc Sống Lại. Các sách Tin Mừng không hề trình bày cho chúng ta thấy một cộng đoàn đầy hứng khởi thần bí; nhưng cho chúng ta thấy những môn đệ mất tinh thần (“buồn rầu”: Lc 24,17) và hoảng sợ [7] . Vì vậy họ đã không tin các phụ nữ thánh thiện từ ngôi mộ trở về, và những lời của các bà, họ “cho là chuyện vớ vẩn” (Lc 24,11) [8] . Khi Chúa Giêsu hiện ra với Nhóm Mười Một chiều ngày Vượt Qua, “Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người, sau khi Người sống lại” (Mc 16,14).
644. Các môn đệ, cả khi đứng trước thực tại Chúa Giêsu phục sinh, vẫn còn nghi ngờ [9] ; đối với các ông, coi như không thể nào có việc ấy: họ tưởng là thấy ma [10] , “các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng” (Lc 24,41). Ông Tôma cũng đã nghi ngờ như vậy [11] , và trong dịp hiện ra lần cuối cùng mà sách Matthêu thuật lại, “có mấy ông lại hoài nghi” (Mt 28,17). Vì vậy, giả thuyết cho rằng sự Phục Sinh là “sản phẩm” của lòng tin (hay sự dễ tin) của các Tông Đồ, không có cơ sở. Hoàn toàn trái lại, đức tin của các ông vào sự Phục Sinh phát xuất từ kinh nghiệm trực tiếp về thực tại Chúa Giêsu sống lại, dưới tác động của ân sủng của Thiên Chúa.
857. Hội Thánh có đặc tính tông truyền vì được đặt nền trên các Tông Đồ, và điều này được hiểu theo ba nghĩa:
– Hội Thánh đã và đang được xây dựng trên “nền móng là các Tông Đồ” (Ep 2,20) [12] , là những chứng nhân đã được chính Đức Kitô tuyển chọn và sai đi [13] ;
– Với sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần, Đấng hằng ngự trong Hội Thánh, Hội Thánh gìn giữ và lưu truyền giáo huấn [14] , kho tàng quý báu, những lời lành thánh nghe được từ các Tông Đồ [15] ;
– Hội Thánh tiếp tục được giảng dạy, thánh hóa và hướng dẫn bởi các Tông Đồ cho đến khi Đức Kitô trở lại nhờ những vị kế nhiệm các ngài trong nhiệm vụ mục tử: Giám mục đoàn, “với sự trợ giúp của các linh mục, hợp nhất với Đấng kế nhiệm thánh Phêrô là mục tử tối cao của Hội Thánh” [16] .
“Lạy Chúa là Mục Tử hằng hữu, Chúa không bỏ rơi đoàn chiên Chúa, nhưng nhờ các Thánh Tông Đồ, Chúa luôn che chở giữ gìn để đoàn chiên được hướng dẫn nhờ các vị lãnh đạo Chúa đã đặt làm mục tử nhân danh Con Chúa…” [17] .
995. Làm chứng nhân cho Đức Kitô là “làm chứng nhân về sự phục sinh của Người” (Cv 1,22) [18] , là đã ăn, đã uống “với Người sau khi Người từ trong kẻ chết sống lại” (Cv 10,41). Niềm hy vọng Kitô giáo về sự phục sinh được ghi dấu cách tuyệt đối bằng những cuộc gặp gỡ Đức Kitô phục sinh. Chúng ta sẽ phục sinh như Người, với Người và nhờ Người.
996. Ngay từ đầu, đức tin Kitô giáo về sự phục sinh đã gặp những phản ứng không hiểu và chống đối [19] . “Trong đức tin Kitô giáo, không có việc nào bị chống đối cách mạnh mẽ, dai dẳng, quyết liệt và hăng hái cho bằng vấn đề thân xác sống lại” [20] . Thông thường, người ta chấp nhận là sự sống của nhân vị, sau khi chết, được tiếp tục một cách thiêng liêng. Nhưng làm sao tin được rằng thân xác hiển nhiên là phải chết này lại có thể phục sinh vào đời sống vĩnh cửu?
Số 102, 601, 426-429, 2763: Đức Kitô là chìa khóa để giải thích tất cả Kinh thánh
102. Qua tất cả các lời ở trong Thánh Kinh, Thiên Chúa chỉ nói một Lời, là (Ngôi) Lời duy nhất của Ngài. Trong Ngôi Lời, Thiên Chúa bày tỏ tất cả về chính mình Ngài [21] :
“Anh em hãy nhớ rằng một Lời duy nhất của Thiên Chúa được trải ra trong toàn bộ Thánh Kinh, một Lời duy nhất vang trên môi miệng của các Thánh. Lời này lúc khởi đầu là Thiên Chúa hướng về Thiên Chúa, lúc ấy Lời không có các âm vận, bởi vì Ngài không lệ thuộc thời gian” [22] .
601. Kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa về việc “Người Tôi Trung Công Chính” bị giết [23] đã được báo trước trong Thánh Kinh như một mầu nhiệm Cứu Chuộc phổ quát, nghĩa là, giải thoát người ta khỏi ách nô lệ tội lỗi [24] . Thánh Phaolô, trong lời tuyên xưng đức tin mà ngài nói mình đã “lãnh nhận” [25] , tuyên xưng rằng “Đức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta đúng như lời Thánh Kinh” (1 Cr 15,3) [26] . Sự chết mang lại ơn cứu chuộc của Đức Kitô hoàn thành một cách đặc biệt lời tiên tri về Người Tôi trung đau khổ [27] . Chính Chúa Giêsu đã trình bày ý nghĩa cuộc đời và sự chết của Người dưới ánh sáng về Người Tôi trung đau khổ [28] . Sau khi Người sống lại, Người đã giải thích Thánh Kinh như vậy cho các môn đệ Emmaus [29] , rồi cho chính các Tông Đồ [30] .
426. “Phai xác quyết ngay rằng, ở trung tâm của việc dạy giáo lý, chủ yếu chúng ta gặp một nhân vật: đó là Chúa Giêsu Kitô Nazareth, ‘Con Một của Chúa Cha’…. Người đã chịu khổ hình và đã chịu chết vì chúng ta; và Người, từ khi song lại, luôn luôn sống với chúng ta…. Dạy giáo lý là giúp người ta nhận ra toàn bộ kế hoạch vĩnh cửu của Thiên Chúa trong con người Đức Kitô; là tìm hiểu ý nghĩa các hành động và lời nói của Đức Kitô, và các dấu lạ Người đã thực hiện” [31] . Mục đích của việc dạy giáo lý là “dẫn đưa con người đến hiệp thông với Chúa Giêsu Kitô; chỉ một mình Người mới có thể dẫn người ta đến tình yêu của Chúa Cha trong Chúa Thánh Thần và đến chỗ được thông phần vào sự sống của Ba Ngôi Chí Thánh” [32] .
427. “Trong việc dạy giáo lý, phải giảng dạy Đức Kitô, là Ngôi Lời nhập thể và là Con Thiên Chúa, những điều khác phải được quy chiếu về Người; chỉ một mình Đức Kitô giảng dạy, còn bất cứ ai khác giảng dạy đều phải là phát ngôn viên của Người, phải để Đức Kitô nói qua miệng lưỡi họ…. Mọi giáo lý viên đều phải có thể áp dụng cho mình lời nói huyền nhiệm này của Chúa Giêsu: ‘Đạo lý tôi dạy không phải là của tôi, nhưng là của Đấng đã sai tôi’” (Ga 7,l6) [33] .
428. Ai được kêu gọi rao giảng Tin Mừng Đức Kitô, trước hết phải tìm “mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô”; người ấy phải “đành mất hết”, “để được Đức Kitô và được kết hợp với Người”, và để “biết Người quyền năng thế nào nhờ đã phục sinh, cùng được thông phần những đau khổ của Người, nhờ nên đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người, với hy vọng có ngày cũng được sống lại từ trong cõi chết” (Pl 3,8-11).
429. Từ việc nhận biết Đức Kitô với tâm tình yêu mến, sẽ nảy sinh ước ao loan báo Người, ước ao “rao giảng Tin Mừng” về Người, và ước ao dẫn đưa người khác đến chỗ “chấp nhận” đức tin vào Chúa Giêsu Kitô. Nhưng đồng thời, người ta cũng cảm thấy nhu cầu phải luôn hiểu biết đức tin ấy một cách tốt hơn. Nhằm mục đích đó, theo thứ tự của Tín biểu, trước hết các tước hiệu chính của Chúa Giêsu sẽ được trình bày: Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Chúa (Mục 2). Tiếp đó Tín biểu tuyên xưng các mầu nhiệm chính yếu của cuộc đời Đức Kitô: các mầu nhiệm về việc Nhập Thể của Người (Mục 3), các mầu nhiệm về cuộc Vượt Qua của Người (Mục 4 và 5) và sau cùng các mầu nhiệm về sự Tôn Vinh Người (Mục 6 và 7).
2763. Tất cả sách Cựu Ước (Lề luật, các Tiên tri và các Thánh vịnh) đều được ứng nghiệm nơi Đức Kitô [34] . Tin Mừng chính là “Tin vui mừng” đó. Thánh Matthêu đã tóm lược việc loan báo đầu tiên của Tin vui mừng đó trong Bài giảng trên núi [35] . Mà lời kinh dâng lên Cha chúng ta nằm ở trung tâm của lời loan báo này. Chính trong bối cảnh đó mà mỗi lời cầu xin trong Lời Kinh Chúa dạy được sáng tỏ:
“Lời Kinh Chúa dạy là lời cầu nguyện tuyệt hảo…. Nhưng trong Lời kinh đó, không những chúng ta cầu xin những điều chúng ta có thể ước ao cách chính đáng, mà còn theo một trật tự những điều đáng ước ao nữa: như vậy, lời kinh này không những dạy chúng ta cầu xin, mà còn huấn luyện toàn thể tâm tình của chúng ta” [36].
Số 457, 604-605, 608, 615-616, 1476, 1992: Chúa Giêsu, Con Chiên hiến tế vì tội lỗi chúng ta
457. Ngôi Lời đã làm người để cứu độ chúng ta, bằng cách giao hòa chúng ta với Thiên Chúa: Thiên Chúa “đã yêu thương chúng ta và sai Con của Ngài đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Ga 4,10). “Chúa Cha đã sai Con của Ngài đến làm Đấng cứu độ thế gian” (1 Ga 4,14). “Chúa Giêsu đã xuất hiện để xoá bỏ tội lỗi” (1 Ga 3,5):
“Bản tính chúng ta vì bệnh tật nên cần được chữa lành, vì sa ngã nên cần được nâng dậy, vì đã chết nên cần được phục sinh. Chúng ta đã đánh mất việc thông phần vào sự thiện, nên cần được dẫn trở về sự thiện. Chúng ta bị vây hãm trong bóng tối, nên cần đến ánh sáng. Chúng ta bị tù đày nên mong người cứu chuộc; bị thua trận, nen cần người trợ giúp, bị áp bức dưới ách nô lệ nên chờ người giải phóng. Đó lại là những lý do nhỏ bé và không xứng đáng để làm cho Thiên Chúa động lòng hay sao? Những lý do ấy không đủ để Thiên Chúa xuống viếng thăm bản tính nhân loại, trong lúc nhân loại đang ở trong tình trạng khốn cùng và bất hạnh hay sao?” [37] .
604. Khi trao nộp Con của Ngài vì tội lỗi chúng ta, Thiên Chúa biểu lộ kế hoạch của Ngài là một kế hoạch của tình yêu lân mẫn, đi trước mọi công trạng của chúng ta: “Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Ngài đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Ngài đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Ga 4,10) [38] . “Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8).
605. Tình yêu này không loại trừ một ai. Chúa Giêsu nhắc lại điều đó để kết luận dụ ngôn về con chiên lạc: “Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất” (Mt 18,14). Người quả quyết Người “hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mt 20,28). Lời tuyên bố quan trọng này không mang ý nghĩa hạn chế: lời đó đặt song đối tập thể nhân loại với một mình Đấng Cứu Chuộc, Đấng tự hiến để cứu độ nhân loại ấy [39] . Hội Thánh, theo sau các Tông Đồ [40] , dạy rằng: Đức Kitô đã chết cho tất cả mọi người không trừ một ai. “Trước kia, hiện nay cũng như sau này, không có một ai mà Người [Đức Kitô] không chịu khổ nạn cho” [41] .
608. Sau khi chấp nhận làm phép rửa cho Chúa Giêsu giữa các tội nhân [42] , ông Gioan Tẩy Giả đã thấy và giới thiệu Người là Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian [43] . Như vậy ông cho thấy rằng Chúa Giêsu đồng thời vừa là Người Tôi trung đau khổ, im lặng chịu đem đi làm thịt [44] và mang lấy tội lỗi muôn người [45] , vừa là Chiên Vượt Qua, biểu tượng cho việc Cứu Chuộc Israel trong cuộc Vượt Qua đầu tiên [46] . Cả cuộc đời của Đức Kitô diễn tả sứ vụ của Người: phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người [47] .
615. “Cũng như vì một người duy nhất đã không vâng lời Thiên Chúa, mà muôn người thành tội nhân, thì nhờ một người duy nhất đã vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính” (Rm 5,19). Chúa Giêsu, bằng sự vang phục cho đến chết của Người, đã hoàn thành việc đền thay của Người Tôi trung đau khổ, là hiến thân làm hy lễ đền tội, mang lấy tội lỗi của muôn người và làm cho họ nên công chính khi gánh lấy tội lỗi của họ [48] . Chúa Giêsu đã đền bù các lỗi lầm của chúng ta và tạ tội với Chúa Cha vì tội lỗi của chúng ta [49] .
Trên thập giá, Chúa Giêsu hoàn tất hy tế của Người
616. Tình yêu thương đến cùng [50] mang lại cho hy lễ của Đức Kitô giá trị Cứu Chuộc và đền bù, đền tội và tạ tội. Người đã biết và yêu thương tất cả chúng ta khi Người dâng hiến mạng sống mình [51] . “Tình yêu Đức Kitô thôi thúc chúng tôi, vì chúng tôi nghĩ rằng: nếu một người đã chết thay cho mọi người, thì mọi người đều chết” (2 Cr 5,14). Không một ai, dù là người thánh thiện nhất, có khả năng mang lấy trên mình tội lỗi của mọi người và hiến mình làm hy lễ vì mọi người. Nơi Đức Kitô, sự hiện hữu của Ngôi Vị Chúa Con vừa vượt hơn hẳn vừa bao gồm tất cả các nhân vị, khiến cho Đức Kitô là Đầu của toàn thể nhân loại, và làm cho hy tế của Người có giá trị cứu chuộc cho tất cả mọi người.
1476. Chúng ta gọi những điều thiện hảo thiêng liêng của mầu nhiệm “các Thánh thông công” là kho tàng của Hội Thánh, “thật ra đây không phải là như tổng số các điều thiện hảo giống như tổng số của cải vật chất được tích lũy qua bao thế kỷ, nhưng là giá trị vô cùng vô tận trước nhan Thiên Chúa của những việc đền tội và những công phúc của Chúa Kitô, tất cả được dâng lên để toàn thể nhân loại được giải thoát khỏi tội lỗi và được hiệp thông với Chúa Cha; chính Đức Kitô là Đấng Cứu Chuộc, trong Người có, và có một cách dư dật, những việc đền tội và những công phúc do Ơn cứu chuộc của Người” [52] .
1992. Sự công chính hóa là công trạng nhờ cuộc khổ nạn của Đức Kitô cho chúng ta, Người là Đấng đã tự hiến trên thập giá như của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa, và Máu Người trở nên dụng cụ đền tội vì tội lỗi của mọi người. Sự công chính hóa được ban nhờ Phép Rửa, là bí tích của đức tin. Nó làm cho chúng ta nên phù hợp với sự công chính của Thiên Chúa, Đấng nhờ quyền năng của lòng thương xót của Ngài làm cho chúng ta nên công chính tự bên trong. Sự công chính hoá có mục tiêu là vinh quang của Thiên Chúa và của Đức Kitô, và hồng ân của đời sống vĩnh cửu [53] .
“Nhưng ngày nay, sự công chính của Thiên Chúa đã được thể hiện mà không cần đến Luật Môisen. Điều này, sách Luật và các ngôn sứ làm chứng. Quả thế, người ta được Thiên Chúa làm cho nên công chính nhờ lòng tin vào Đức Giêsu Kitô. Tất cả những ai tin đều được như thế, bất luận là ai. Thật vậy, mọi người đã phạm tội và bị tước mất vinh quang Thiên Chúa, nhưng họ được trở nên công chính do hồng ân Thiên Chúa ban không, nhờ công trình cứu chuộc thực hiện trong Đức Kitô Giêsu. Thiên Chúa đã đặt Người làm nơi xá tội nhờ máu của Người cho những ai có lòng tin. Như vậy, Thiên Chúa cho thấy Ngài là Đấng Công Chính. Trước kia, trong thời Thiên Chúa nhẫn nại, Ngài đã bỏ qua các tội lỗi người ta phạm. Nhưng bây giờ, Ngài muốn cho thấy rằng Ngài vừa là Đấng Công Chính, vừa làm cho kẻ tin vào Đức Giêsu được nên công chính” (Rm 3,21-26).
Bài giảng Đức Thánh Cha - Chúa nhật 3 Phục sinh năm A
Đây là những bài giảng và huấn dụ của Đức Thánh Cha trong các thánh lễ và các buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng với các tín hữu vào Chúa nhật 3 Phục sinh năm A.
Suy niệm (TGM Giuse Nguyễn Năng)
Suy niệm: Hai môn đệ của Ðức Giêsu đang trên đường về làng Emmau. Ðây có lẽ là một cuộc chạy trốn sau khi Ðức Giêsu bị bắt và bị giết. Ðường về Emmau xa hun hút, tâm tư hoang mang buồn rầu thất vọng! Hai ông lê bước mỏi mệt... Các ông không ngờ Ðức Giêsu đồng hành bên các ông, chuyện trò và giải thích Kinh Thánh cho các ông. Ðức Giêsu nỗ lực biến đổi tư tưởng mờ tối nơi các ông trên suốt hành trình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, trên dòng đời ngược, chúng con không thoát khỏi những lần chao đảo, những phút ngả nghiêng, hoang mang, thất vọng. Xin Chúa giúp chúng con nhìn thấy Chúa đang chia sẻ cuộc sống với chúng con, đang giơ tay giải thoát chúng con qua những anh chị em chung quanh, qua Giáo Hội của Chúa. Amen.
Ghi nhớ: “Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh”.
Suy niệm (Lm Ignatio Hồ Văn Xuân)
CHIA SẺ LỜI CHÚA
* Tin Mừng Chúa nhật thứ ba Phục Sinh kể cho chúng ta về việc Đức Giê-su hiện ra với hai môn đệ đi làng Em-mau. Câu chuyện này cho ta thấy những sự hoán cải khác nhau mà Đức Giê-su Phục Sinh đã thực hiện trong tâm hồn hai môn đệ ; hoán cải từ chỗ buồn phiền thành niềm vui, hoán cải từ chỗ tối tăm đến ánh sáng của đức tin và cũng là hoán cải hướng đến đời sống cộng đoàn. Đó là những cuộc hoán cải tích cực. Thông thường, khi nói đến hoán cải, người ta thường chỉ nhắm đến khía cạnh từ bỏ. Thật ra, việc hoán cái Ki-tô giáo là nguồn mạch của niềm vui, hy vọng và tình yêu. Việc hoán cải luôn là công việc của Đức Ki-tô Phục Sinh, Đấng đã ban cho chúng ta ân huệ này qua cuộc Thương Khó của Người vì Người là Đấng Phục Sinh.
* Hai môn đệ mà bài Tin Mừng đề cập đang sống trong buồn phiền, thất vọng và đang xa cộng đoàn. Các ông rời Giê-ru-sa-lem và đi về phía Em-mau, một ngôi làng nhỏ bé. Họ đang trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra mà lòng buồn rười rượi vì những gì đã xảy ra không phù hợp chút nào với những gì các ông đang chờ đợi. Họ nói : “Chúng ta đã hy vọng.” Sự hy vọng ở thì quá khứ, biểu lộ sự thất vọng não nề và bây giờ họ có thể nói với nhau ! “Bây giờ chúng ta chẳng còn hy vọng gì nữa.”
* Đức Giê-su đến gần họ, cùng đi với họ, và hoán cải họ qua nhiều giai đoạn khác nhau. Người bắt đầu bằng việc lắng nghe hai môn đệ đang buồn rầu. Người làm cho họ nói, Người hỏi họ : “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Hai môn đệ ngạc nhiên, và một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” Những biến cố đó thật kinh khủng đối với các môn đệ của Đức Giê-su. Sau đó họ kể tiếp : “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét, Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như trong lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc dân Ít-ra-en.”
* Các môn đệ cũng kể lại các tin tức do các bà trong nhóm cho biết. “Các bà ấy ra mộ lúc sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, và còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.” Tuy nhiên lời nói của các phụ nữ không được quan tâm và các môn đệ bán tín bán nghi vì không có ai xác nhận tin tức này. Ngôi mộ trống không chứng minh cho việc Đức Giê-su đang sống.
* Giai đoạn hai của cuộc hoán cải do Đức Giê-su thực hiện hệ tại việc Người nghiêm khắc nhắc lại với các môn đệ, nghiêm khắc nhưng dịu dàng chứ không gay gắt. Người nói với hai ông : “Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ.” Để có thể hiểu được những gì đã xảy ra, cần phải đọc lại lời các ngôn sứ, lời của Thiên Chúa trong Cựu Ước. Con đường đức tin phải đi qua lời sấm của các ngôn sứ. Phải lắng nghe lời của Thiên Chúa và sẵn sàng đón nhận ánh sáng đức tin. Đức Giê-su nói với hai môn đệ : “Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ? Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.”
* Cuộc Thương Khó của Đức Giê-su là một chặng đường cần thiết tiến đến vinh quang. Đối với Đức Giê-su, phải qua đau khổ rồi mới bước vào vinh quang. Thực tế này không dễ được chấp nhận, nhưng là điều căn bản, nền tảng trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Tại sao cuộc Thương Khó lại cần thiết ? Thưa bởi vì vinh quang của Đức Ki-tô là vinh quang của “Đấng Cứu Độ”, vinh quang của Đấng chiến thắng tội lỗi và sự chết. Đó là chiến thắng hận thù, ích kỷ, sự chiến thắng hoàn toàn những cám dỗ từ khước hay nổi loạn chống lại Thiên Chúa. Điều cần thiết là Đức Ki-tô phải chịu đau khổ đến chết trên thập giá để lan toả tình yêu của Người đến toàn thể thụ tạo và biến đổi toàn thể thành một dịp thuận lợi để chiến thắng tội lỗi và sự chết.
Trong bài đọc 2, thánh Phê-rô nhắc cho các tín hữu nhớ rằng họ đã được cứu thoát không phải “nhờ vàng hay bạc, vì những thứ đó chóng hư nát” nhưng rõ ràng là nhờ “bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn”. Đối với Đức Ki-tô, cuộc Thương Khó là con đường dẫn đến vinh quang và cho thấy Người yêu thương các môn đệ đến cùng (x. Ga 13,1). Chúng ta phải ghi lòng tạc dạ điều giáo lý vô cùng quan trọng này. Chúng ta chỉ trở nên Ki-tô hữu thật sự nếu chúng ta đón nhận lời giáo huấn sau đây của Đức Giê-su : “Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình rồi mới vào trong vinh quang của Người.” Thế gian bị đau khổ và tội lỗi khống chế. Công việc của Con Người hệ tại việc chịu đau khổ để huỷ diệt tội lỗi và như thế là huỷ diệt nguyên nhân sâu xa khiến con người bị đau khổ.
* Lời giáo huấn của Đức Ki-tô Phục Sinh dành cho hai môn đệ đi làng Em-mau, việc giải thích lời các ngôn sứ là một mặc khải bất ngờ nhưng soi sáng và nâng đỡ hai môn đệ rất nhiều. Hai ông nói : “Lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta ?” Khi Đức Giê-su giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, không phải chỉ là soi sáng trí khôn chúng ta, nhưng còn là một sự mặc khải chạm đến con tim của chúng ta. Về điểm này, hai môn đệ đã bước vào con đường hoán cải, vì họ hiểu rằng những biến cố đã xảy ra không hoàn toàn vô ích như họ nghĩ, nhưng giúp họ hiểu rõ hơn kế hoạch của Thiên Chúa, một kế hoạch đem lại lợi ích lớn lao cho nhân loại : đó là chiến thắng của Thiên Chúa và Con của Người.
* Hai môn đệ hoàn toàn bị những lời của Đức Giê-su thuyết phục. Họ xin Người ở lại với họ : “Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng : ‘Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.’” “Mời ông ở lại với chúng tôi”, lời cầu xin này sẽ phát sinh trong tâm hồn chúng ta khi chúng ta suy niệm Lời Chúa trong Kinh Thánh. Đó là lời khẩn cầu Đức Ki-tô luôn ở với chúng ta, để chúng ta luôn tiếp xúc thân mật với Người, nhờ đó chúng ta có thể sống trong ánh sáng, trong hy vọng và trong tình yêu.
* “Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.” Những cử chỉ này mặc khải Đức Giê-su, mặc khải tình yêu của Người, cho thấy rằng Người đã chấp nhận mọi đau khổ vì tình yêu, Người đã chấp nhận trở thành tấm bánh hằng sống ban sự sống để chiến thắng hận thù, ích kỷ, bạo lực, để con người ở mọi nơi có thể hiệp thông với nhau.
* “Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.” Đức Giê-su kết thúc công việc hoán cải của Người : không chỉ bằng những lời nói nhưng bằng những cử chỉ ban ơn và hiệp thông. Khi bẻ bánh, Người nhắc cho các môn đệ nhớ đến cuộc Thương Khó của Người. Khi trao bánh cho hai môn đệ, Người cho họ thấy cuộc Thương Khó là một quà tặng tình yêu.
* “Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.” Đó là một chặng khác của cuộc hoán cải. Hai môn đệ đã tìm thấy lại ý nghĩa của sự hiệp thông. Việc hoán cải hoàn toàn khi các ông tái hoà nhập vào cộng đoàn các môn đệ của Đức Giê-su, gặp lại các Tông Đồ và ở lại với các ông. Ở đó các ông hiểu rằng Đức Giê-su đã hiện ra với ông Phê-rô. Quả thật, trong thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô, thánh Phao-lô nhắc lại rằng Đức Giê-su Phục Sinh đã hiện ra đầu tiên với ông Kê-pha, rồi với Nhóm Mười Hai (1 Cr 15,5). Phần kết của câu chuyện này tràn ngập niềm vui, hy vọng và yêu thương. Đức Ki-tô đã phục sinh. Cuộc Thương Khó của Người không phải là một thất bại, nhưng là một chiến thắng cho phần rỗi của chúng ta.
* Sứ điệp này cũng được thánh Phê-rô đặc biệt nhấn mạnh trong bài đọc 2, ngài chứng minh cho chúng ta thấy cái chết không thể giam hãm Người. Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những âu lo của tử thần, vì cái chết không thể giữ Người trong quyền lực của nó. Chiến thắng của Đức Giê-su trên thập giá là chiến thắng vĩnh viễn tử thần khi Người sống lại từ cõi chết. Thánh Phê-rô trích thánh vịnh, một lời sấm, trong đó vua Đa-vít nói về Đấng Mê-si-a : “Con luôn nhớ có Ngài trước mặt, được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ. Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan, thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn. Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc con trong cõi âm ty, không để kẻ hiếu trung này hư nát trong phần mộ” (Tv 15,8-10). Khi sử dụng đoạn thánh vịnh này, thánh Phê-rô đem lại cho thánh vịnh một ý nghĩa to tát nhờ lời giáo huấn của Đức Ki-tô Phục Sinh. Chiến thắng của Đức Giê-su trên tội lỗi và sự chết quả thật rất hữu ích cho tất cả chúng ta : Đức Ki-tô Phục Sinh đã biến đổi nỗi buồn thành niềm vui, thất vọng thành hy vọng, sự cô lập thành sự hiệp thông. Chúng ta hãy mở rộng tâm hồn đón TIN MỪNG này để sống hiệp thông với Đấng Phục Sinh và tất cả anh chị em Ki-tô hữu khác.
Cầu nguyện :
Lạy Chúa Giê-su, xin cho mỗi người chúng con biết chăm chỉ lắng nghe, nghiền ngẫm Lời Chúa và đem ra thực hành trong cuộc sống đức tin thường ngày. Nhờ đó, chúng con trở nên những chứng nhân cho Thiên Chúa Tình Yêu giữa biết bao người chưa nhận biết Chúa.
Tự vấn :
Chúng ta có ý thức rằng Kinh Thánh có một vai trò đặc biệt quan trọng trong đời sống đức tin của chúng ta không ? Chúng ta nghĩ gì về lời nói của thánh Giê-rô-ni-mô : “Không biết Kinh Thánh là không biết Đức Ki-tô” ?
BÀI ĐỌC THÊM
Câu chuyện này là bản lược đồ hay khuôn mẫu chính xác của nền Phụng vụ Công Giáo
(H.Denis,“100từđểtuyên xưng niềm tin”, Desclée de Brouwer, tr. 145-146).
Câu chuyện sống động này chính là bản lược đồ hay khuôn mẫu xác thực của tất cả nền Phụng vụ Công Giáo, đặc biệt là bí tích Thánh Thể. Hãy đọc lại sẽ thấy. Phụng vụ, luôn bắt đầu bằng việc tập họp. Đây là điều không thể thiếu được. Các bạn đang đồng hành trên con đường sự sống. Có lẽ đã quá quen nhau nên không nhận ra Đức Ki-tô, người bạn đồng hành vừa gia nhập vào nhóm của các bạn. Một cộng đoàn Phụng vụ tự cơ bản là một cộng đoàn được hình thành, gắn bó với Đức Ki-tô, trở nên thân thể của Đức Ki-tô, Hội Thánh … Nhưng rồi, người ta sao nhãng, người ta có những mối quan tâm khác, thế là bạn nói chuyện ngay ngoài cửa nhà thờ, bạn kể cho nhau vài tin tức trước khi bước vào hay khi đã ngồi vào ghế … cho đến lúc bạn tự hỏi xem đời mình có thể nối kết với đời sống của Đức Ki-tô và đời sống của Đức Ki-tô có thể nối kết với đời mình không. “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay …”
Cộng đoàn là một tập thể có khả năng lắng nghe Đức Giê-su. Đó chính là Phụng vụ Lời Chúa, trong đó, dù là ngày nào đi nữa thì cũng vẫn là Đức Giê-su cho biết mình đã kiện toàn lề luật và các ngôn sứ ra sao.
Bây giờ, ta có thể bước vào trong thâm cung nhà Chúa. “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em” (Ga 15,4), nhà của những người đồng hành trên đường Em-mau đã biến thành nơi chia sẻ tấm bánh. Kỳ diệu thay, chính trong việc bẻ ra, chia sẻ, việc Thiên Chúa tự hiến mà người ta nhận biết nhau. Những con mắt mở ra để khám phá, không phải sự trần trụi của thân xác hay chết như trong vườn Ê-đen xưa kia, mà là vẻ rực rỡ huy hoàng của Đấng Phục Sinh đã tự nguyện mặc lấy thân xác mọn hèn phải chết của chúng ta. Sự nhận biết đầy kính tin, cấm người ta chạm đến Đấng Phục Sinh. Hiện diện trong xa vắng. Đức Giê-su đã xa khuất tầm nhìn của họ …
Thế cũng đã đủ để họ ra đi, hợp nhất niềm tin với các Tông Đồ, hãy ra đi trong bình an của Đức Ki-tô. Hãy ra đi loan báo cho các anh em : Đức Ki-tô đã sống lại. Ha-lê-lui-a.
Câu chuyện tuyệt đẹp và xác thực dành cho các tín hữu mọi thời
(M. Sevin, trong “Hồ sơ Kinh Thánh”, số 41, tr. 22).
Mong sao độc giả Tin Mừng hiểu được rằng câu chuyện này nhắm đến họ. Đến lượt mình, họ tự hỏi làm sao thấy được Đấng Phục Sinh ? Câu trả lời là : Mắt trần hoàn toàn vô dụng, sự hiện diện của Đấng Phục Sinh khác hẳn sự hiện diện của Đức Giê-su tại Na-da-rét. Đây là một sự hiện diện mới mẻ, chỉ tỏ hiện với con mắt đức tin được nuôi bằng Kinh Thánh và việc chia sẻ bữa ăn với Đức Giê-su.
Nếu muốn thấy và sống sự hiện diện của Đấng Phục Sinh, các tín hữu phải trang bị cho mình hai điều kiện ấy vì họ luôn có sẵn trong tay Kinh Thánh và Thánh Thể.
Ở đây, thánh Lu-ca, đã viết nên một câu chuyện tuyệt đẹp và xác thực cho các tín hữu mọi thời.
Suy niệm (Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái)
Sợi chỉ đỏ:
- Bài đọc I: Phêrô làm chứng về việc Chúa Giêsu phục sinh.
- Đáp ca: Lạy Chúa, Chúa sẽ dạy con đường về cõi sống.
- Bài đọc II: Tín hữu đã được giải thoát khỏi lối sống phù phiếm của cuộc đời tạm gởi này.
- Bài Phúc Âm: Trên đường Emmau. Chúa Giêsu đồng hành với tín hữu; tín hữu có thể cảm nghiệm được Ngài qua Lời Chúa và Thánh Thể.
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Ngày xưa trên đường Emmau có hai môn đệ hoang mang đã tìm lại được đức tin và niềm vui cho cuộc sống. Phải chăng nhiều lúc chúng ta cũng hoang mang như thế. Hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta cùng hai môn đệ ấy dấn bước trên con đường Emmau để cũng tìm gặp những điều tốt lành như hai môn đệ ấy.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
- Chúng ta nhiều lần được nghe Lời Chúa nhưng tâm hồn vẫn nguội lạnh thờ ơ chứ không bừng cháy lên như hai môn đệ Emmau. Xin Chúa thương xót chúng con...
- Chúng ta nhiều lần tham dự lễ bẻ bánh nhưng cặp mắt đức tin vẫn khép kín không nhận ra Chúa Giêsu đang đồng hành với chúng ta. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con...
- Chúng ta ít quan tâm tìm đến với Chúa qua việc đọc và cầu nguyện Thánh Kinh. Xin Chúa thương xót chúng con...
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I: Cv 2,14.22-28
Đoạn thư này của Thánh Phêrô gồm 2 ý chính:
- Ông nhắc lại cho dân Do Thái nhớ những nét chính về cuộc đời Chúa Giêsu: Ngài là người được Thiên Chúa sai đến với họ; Ngài đã làm “nhiều phép mầu, dấu lạ và những việc phi thường để chính minh sứ mạng của Ngài”; Ngài đã bị giết chết. Tất cả những điều này người Do Thái đều biết, nay chỉ cần nhắc lại là họ nhớ.
- Thiên Chúa đã làm cho Chúa Giêsu sống lại. Điều này làm ứng nghiệm Tv 15 và chứng minh Chúa Giêsu chính là Đấng Messia.
2. Đáp ca: Tv 15
Tác giả hát lên niềm vui vì đã dám đặt cuộc tất cả vào Chúa, và đã thắng cuộc. Chúng ta có thể dùng những lời Thánh vịnh này để biểu lộ niềm vui mừng và tin tưởng của chúng ta vì có Chúa Giêsu phục sinh đang ở bên chúng ta.
3. Bài đọc II: 1 Pr 1,17-21
Đây là một lời kêu gọi hãy tin cậy vào Thiên Chúa và Chúa Giêsu phục sinh:
- Việc Chúa Giêsu chết và sống lại ấy đã giải thoát tín hữu khỏi lối sống phù phiếm xưa nay.
- Vậy từ nay tín hữu hãy đặt trọn niềm tin cậy phó thác vào Thiên Chúa và Chúa Giêsu phục sinh.
4. Bài Phúc Âm: Lc 24,13-35
Câu chuyện này diễn ra qua nhiều giai đoạn:
- Tâm trạng hoang mang chán chường của hai môn đệ trên đường Emmau.
- Chúa Giêsu phục sinh đã ban lại cho họ đức tin và niềm vui, bằng hai cách: giúp cho họ hiểu Lời Chúa, cử hành lễ Bẻ bánh. Đây chính là 2 phương tiện giúp mọi tín hữu được gặp Chúa Giêsu phục sinh.
- Sau cảm nghiệm được gặp Chúa Giêsu, hai ông trở về Giêrusalem và loan báo Tin Mừng ấy cho các môn đệ khác.
Suy niệm (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu)
Suy Niệm 1: CHUYỆN XẢY RA DỌC ĐƯỜNG
Nhiều khi chúng ta hay quên chuyện này,
Đức Giêsu phục sinh là người tràn đầy niềm vui.
Ngài vui vì Ngài được Cha phục sinh.
Ngài vui vì Cha đã đóng ấn trên toàn bộ cuộc đời Ngài,
chứng nhận mọi việc Ngài làm, mọi lời Ngài nói.
Cha cho thế giới biết rằng Đấng không xuống khỏi thập giá
không phải là người bị Thiên Chúa nguyền rủa hay bỏ rơi,
nhưng là Chiên Thiên Chúa, Đấng mang tội lụy cho trần gian.
Đức Giêsu đã trải qua đức tin tăm tối như chúng ta.
Ngài vẫn luôn tin rằng Cha sẽ cứu Ngài, theo cách của Cha.
Ngài đã lớn tiếng kêu van khóc lóc
mà dâng lời khẩn nguyện lên Cha.
Rốt cuộc, Ngài đã được Cha nhậm lời (Hr 5,7).
Cha không cứu Con khỏi thập giá và cái chết,
nhưng Cha cứu Con khỏi nấm mộ và âm phủ.
Phục sinh là món quà quý Cha tặng cho Chúa Giêsu,
Người Con Một đã vâng lời Cha cho đến chết (Pl 2,8).
Chúa phục sinh vui thật là vui,
và Ngài muốn đem niềm vui của Ngài cho các môn đệ.
Khi hai môn đệ bỏ cuộc, bỏ cộng đoàn để về quê ở Emmau,
Ngài không muốn mất họ và muốn hiện ra gặp họ.
Ngài muốn dựng lên một “kịch bản” cho cuộc gặp gỡ này.
Trước hết Ngài cùng đi với họ như một sự tình cờ.
Ngài thấy rõ vẻ buồn bã trên khuôn mặt của họ,
Và cũng biết rõ họ đang đắng lòng về chuyện thầy Giêsu.
Vậy mà Ngài vẫn làm như thể không biết,
và khiêm tốn xin được tham dự vào câu chuyện của hai người:
“Hai anh đang trao đổi chuyện gì vậy?”
Ngài chỉ nhận được câu trả lời thiếu thiện cảm của Clêôpát:
“Chắc ông là người duy nhất không biết chuyện mới xảy ra.”
Chúa Giêsu kiên nhẫn, không vội cắt đứt câu chuyện.
Ngài hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Dĩ nhiên Ngài biết rõ mà làm như không biết.
Ngài giả vờ hỏi để họ có cơ hội trải lòng.
Hai môn đệ đã tha hồ kể về niềm hy vọng đã tan vỡ.
Họ không nuốt trôi được chuyện Thầy của họ
là người công chính mà phải chết như một tên tội phạm.
Chỉ sau khi đã lắng nghe mọi sự,
Chúa mới giúp họ hiểu được chuyện đã qua.
Thầy của họ phải đi ngang cây cầu của khổ đau và cái chết
để qua bên kia cầu là sự sống vinh quang.
Khi đến lúc phải chia tay để hai ông vào làng của họ,
Chúa Giêsu làm ra vẻ mình phải đi xa hơn.
Ngài làm thế để họ được tự do mời Ngài vào nhà.
Đây cũng là cách Ngài xem họ đã đón nhận đến mức nào
những soi sáng của Ngài dựa trên Kinh Thánh.
Quả thật hai ông đã mê người khách lạ đi chung với mình,
vì lời của ông này làm ấm lại trái tim lạnh giá của họ.
Hai ông đã ép vị khách lạ vào nhà để nghỉ ngơi qua đêm.
Dĩ nhiên Chúa Giêsu đồng ý ngay.
Chính lúc Ngài bẻ bánh trao cho họ, thì họ nhận ra Ngài.
Hai ông chắc đã bỏ dở bữa ăn để về ngay Giêrusalem.
Đi lại mười một cây số nữa trong đêm,
tuy mệt, nhưng lòng rất vui.
Họ huyên thuyên với nhau suốt đường dài,
ôn lại những chi tiết về những gì đã xảy ra dọc đường,
nhất là lúc mắt họ mở ra để thấy Chúa khi bẻ bánh.
Chúa phục sinh không chỉ đi với hai môn đệ này một lần,
Ngài đi với từng người chúng ta nhiều lần trong đời,
khi chúng ta bỏ cuộc, chán chường, buồn sầu và thất vọng.
Ngài biết những thử thách chúng ta phải chịu trên đường đời.
Ngài mong đưa chúng ta về với đức tin, về với cộng đoàn.
Mỗi lần đến, Ngài lại dựng một “kịch bản” riêng.
Chúng ta có nhận ra Ngài không?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu phục sinh,
xin ban cho con sự sống của Chúa,
sự sống làm đời con mãi mãi xanh tươi.
Xin ban cho con bình an của Chúa,
bình an làm con vững tâm giữa sóng gió cuộc đời.
Xin ban cho con niềm vui của Chúa,
niềm vui làm khuôn mặt con luôn tươi tắn.
Xin ban cho con hy vọng của Chúa,
hy vọng làm con lại hăng hái lên đường.
Xin ban cho con Thánh Thần của Chúa,
Thánh Thần mỗi ngày làm mới lại đời con.
Suy Niệm 2: MỜI ÔNG Ở LẠI VỚI CHÚNG TÔI
Dưới dáng dấp một người khách lạ,
Chúa Giêsu phục sinh đến với hai môn đệ Emmau.
Ngài đến đúng lúc, đúng lúc họ đang bỏ cuộc,
quay quắt và ray rứt vì chuyện đã qua.
Ngài đi cùng với họ, đi gần bên họ,
khiêm tốn trở thành một người bạn đồng hành.
Ngài gợi chuyện, hay đúng hơn,
Ngài muốn tham dự vào câu chuyện dở dang của họ.
Chúa Giêsu không nản lòng trước câu trả lời lạnh nhạt:
“Chắc chỉ có ông mới không biết chuyện vừa xảy ra...”
Ngài không cắt đứt cuộc đối thoại: “Chuyện gì vậy?”
Ngài giả vờ không biết để họ nói cho vơi nỗi buồn.
Chúa Giêsu kiên nhẫn lắng nghe lời họ tâm sự.
“Trước đây, chúng tôi hy vọng rằng...”
Như thế niềm hy vọng này chỉ còn là chuyện quá khứ.
Cả niềm tin cũng trở nên chai lì,
họ đâu có tin vào lời của các bà ra thăm mộ.
Khi lắng nghe, Chúa Giêsu nhận ra cái gút của vấn đề,
những câu hỏi mà họ không tìm ra lời giải đáp.
Tại sao một người của Chúa mà họ tin là Ðức Kitô
lại bị đóng đinh như một kẻ bị Thiên Chúa chúc dữ?
Chúa Giêsu vén mở ý nghĩa của mầu nhiệm đau khổ.
Ðau khổ là nhịp cầu mà Ðức Kitô phải vượt qua
để sang bờ bên kia là vinh quang bất diệt.
Ðau khổ không phải là chuyện xui xẻo, rủi ro,
nhưng nó có chỗ đứng trong chương trình cứu độ.
Lời của Chúa Giêsu là Tin Mừng ngọt ngào,
khiến nỗi đau của họ dịu đi, lòng họ như ấm lại.
Họ cố nài ép Ngài ở lại dùng bữa chiều.
Và chính lúc Ngài cầm bánh bẻ ra trao cho họ
thì họ nhận ra vị khách lạ chính là Thầy Giêsu.
Kinh nghiệm của hai môn đệ Emmau cũng là của chúng ta.
Lúc ta tưởng Ngài vắng mặt, thì Ngài lại đang ở gần bên.
Lúc ta nhận ra Ngài ở gần bên, thì Ngài lại biến mất rồi.
Nhưng chính lúc Ngài biến mất,
ta lại cảm nghiệm sâu hơn sự hiện diện của Ngài.
Ngài đến lúc ta không ngờ.
Ngài đi mà ta không giữ lại được.
Ngài ở lại với ta cả khi ta không thấy Ngài nữa.
Ðấng Phục Sinh vẫn đến với ta hôm nay
qua một người bạn hay một người lạ ta gặp tình cờ.
Qua họ, Ngài thổi vào lòng ta niềm hy vọng tin yêu.
Ngài vẫn đến với ta qua từng Thánh lễ.
Ngài đích thân giảng Tin Mừng và bẻ bánh trao cho ta.
Sống như Chúa phục sinh là tập đến với tha nhân,
tập đồng hành, tập gợi ý, tập lắng nghe, tập soi sáng...
Hôm nay vẫn có nhiều người bạn đang lê gót về Emmau,
đang cần đến tôi…
Cầu Nguyện
Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì con cần có Chúa hiện diện
để con khỏi quên Chúa.
Chúa thấy con dễ bỏ Chúa biết chừng nào.
Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì con yếu đuối,
con cần Chúa đỡ nâng để con khỏi ngã quỵ.
Không có Chúa,
con đâu còn nồng nhiệt hăng say.
Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn,
cuộc đời qua đi, vĩnh cửu gần đến.
Con cần được thêm sức mạnh
để khỏi ngừng lại dọc đường.
Xin ở lại với con, lạy Chúa,
vì con cần Chúa trong đêm tối cuộc đời.
Con không dám xin những ơn siêu phàm,
chỉ xin ơn được Ngài hiện diện.
Xin ở lại với con
vì con chỉ tìm Chúa, yêu Chúa
và không đòi phần thưởng nào khác
ngoài việc được yêu Chúa hơn. Amen.
(Cha Piô)
Suy niệm (Lm. Nguyễn Vinh Sơn SCJ)
Câu chuyện
Cộng đoàn Emmaus khởi sự bằng một căn nhà đổ nát ở vòng đai của thành phố Paris trong đệ nhị thế chiến. Ban đầu quy tụ những người đầu tiên là các thanh thiếu niên bụi đời, những người không nhà không cửa, hoặc các tù nhân vừa được phóng thích, nói chung là tất cả những người thiếu thốn, khốn khó trong cuộc sống hằng ngày… Đấng sáng lập là cha Phêrô (Pierre), là một nhân vật sau này đầu thế kỷ XXI được nhân dân Pháp yêu mến nhất trong các nhân vật nổi bật của nước Pháp. Cha Phêrô thường nói với những người mới đặt chân đến cộng đoàn: “Bạn không được may mắn, nhưng tôi cần bạn để giúp đỡ những người khác…”. Dù khổ sở đến đâu, ai cũng muốn người khác nhìn nhận giá trị của mình, ai cũng muốn mình trở thành hữu ích cho người khác. Đó là sự khích lệ mà cha Phêrô luôn khơi dậy nơi những người đã mất tất cả hy vọng, một cái nhìn rất nhân bản, khuyến khích mọi người bất hạnh luôn vươn lên trong cuộc sống…
Hơn cả một ý nghĩa nhân bản, khi cha Phêrô đặt tên Emmaus cho cộng đoàn, ngài và cộng đoàn nhớ lại câu chuyện hai môn đệ của Chúa Giêsu trong buổi chiều Phục sinh: Nhận ra Chúa đồng hành với môn sinh trên đường Emmaus. Cũng như hai môn đệ này, giữa lúc họ tưởng như mất tất cả, Chúa Giêsu đã hiện đến mang lại niềm tin cho họ trong con đường Emmaus cuộc đời. Cha Phêrô và các anh em cộng sự đã tìm gặp Đấng Phục Sinh trong lữ hành cuộc đời, như hai môn đệ trên đường Emmaus, đó là tất cả hứng khởi, niềm tin yêu giữa những mất mát ê chề của cuộc sống, nhưng vẫn thăng tiến bước về Giêrusalem với niềm hân hoan Chúa Phục Sinh hiện diện…
Suy niệm
Sau ngày Sabát, nghĩa là ngày thứ ba từ khi Chúa Giêsu chịu chết, hai môn đệ trong nhóm 72 của Ngài, trong tâm trạng buồn rầu chán nản vì niềm tin vào Thầy bị dập tắt, họ đã rời bỏ Giêrusalem về lại quê hương là một làng mang tên Emmaus. Bản văn Tin Mừng xác định cụ thể Emmaus là một ngôi làng cách Giêrusalem về phía tây bắc khoảng 60 dặm, dặm - đơn vị đo lường của Hy Lạp cổ (stadious - một dặm = 192m), khoảng cách đó có thể ước lượng với đơn vị đo lường hiện đại là khoảng 11,5 cây số.
Trên đường về Emmaus, Đức Giêsu Phục Sinh đã đến bên cạnh họ, nhưng họ không nhận ra Ngài. Thấy họ buồn rầu vì cái chết gây xôn xao của Thầy mà họ tin là Đấng Mêssia, Chúa đã giải thích cho họ, dựa theo Kinh Thánh, rằng Đấng Mêssia phải chịu đau khổ và chết để đi vào vinh quang. Sau đó, theo lời nài nỉ của hai môn đệ, Ngài cùng vào nhà với các ông. Ngài ngồi vào bàn, đọc lời chúc lành trên bánh, bẻ ra và trao cho các ông. Chính lúc ấy, hai môn đệ mới nhận ra Thầy, nhưng Ngài đã biến mất, để lại cho họ sự ngỡ ngàng trước tấm bánh được bẻ ra, dấu chỉ của sự hiện diện. Lập tức hai người đã trở về Giêrusalem loan báo Chúa Phục sinh mà họ đã thấy và thuật lại tất cả điều đã xảy cho các môn đệ.
Đường Emmaus của các môn đệ tượng trưng cuộc lữ hành của chúng ta trên dương thế. Tâm trạng của các ông là hình ảnh điển hình cho những kinh nghiệm về cuộc khủng hoảng đức tin của mỗi người chúng ta đối diện hằng ngày làm cho chúng ta mệt mỏi thất vọng và bào mòn niềm tin. Nhưng trên đường cuộc sống, giữa những thử thách khủng hoảng, Chúa Giêsu đến bên cạnh và giúp cho các môn đệ thanh luyện đức tin trong ý nghĩa của các Lời Kinh Thánh quy về Đấng Thiên Sai - Giêsu.
Toàn bộ diễn tiến của trình thuật lại đường Emmaus, chúng ta nhận thấy phác hoạ cuộc sống hàng ngày với trung tâm điểm là thánh lễ. Cuộc lữ hành của hai môn đệ, Chúa đến và dẫn đưa các ông vào thánh lễ trung tâm điểm của cuộc đời mà Ngài luôn hiện diện: Tin mừng Luca nhấn mạnh các ông lắng nghe Tin Mừng: “Đoạn Người bắt đầu từ Môisê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người”. Sau đó Ngài cử hành Thánh Thể: “Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho hai ông” (Lc 22,19-20. Chúa Giêsu đã làm những cử chỉ như trong bữa tối cuối cùng lập ra bí tích Thánh Thể và truyền cử hành cho đến ngày tận thế chính là thánh lễ hằng ngày. Chúng ta thông hiệp vào bí tích Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu. Trong thánh lễ giữa cuộc đời chúng ta cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa Kitô Phục sinh giữa chúng ta.
Giữa những bước đi thăng trầm của cuộc đời, chúng ta xin cùng Chúa rằng: “Xin Thầy ở lại với chúng con vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn”. Chiều về, ngày sắp tàn là lúc bóng đêm buông xuống, và sự dữ cùng bóng tối hoành hành; thế lực bóng tối mà chúng con phải chiến đấu. Xin Chúa luôn ở lại với chúng con trên đường đời đầy chông gai và thử thách. Xin Chúa lưu lại với chúng con, để dạy chúng con biết sống như những Kitô hữu “biết trỗi dậy” và “hồi sinh”.
Chúa Phục sinh hiện diện trên đường Emmaus, là niềm tin chúng ta cần phải bám lấy, tín thác trong hành trình của cuộc đời. Dù đang sầu khổ, thất vọng vì những mất mát ê chề trong cuộc sống. Dù đang quằn quại trong đau khổ của thể xác và tinh thần. Dù đang cảm thấy mình ở dưới vực thẳm của tội lỗi… Bám vào Chúa đang hiện diện một cách huyền nhiệm.
Ý lực sống
“Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh”. (Tv 15,11a)
Suy niệm (song ngữ)
3rd Sunday of Easter
Reading I: Acts 3:13-15,17-19
Reading II: 1John 2:1-5
Chúa Nhật 3 Phục Sinh
Bài đọc I: Cv 3:13-15,17-19
Bài đọc II: 1Ga 2:1-5
Gospel
Luke 24:35-48
35 Then the two told what had happened on the way, and how Jesus was recognized by them when he broke the bread.
36 While they were still talking about this, Jesus himself stood among them and said to them, “Peace be with you”.
37 They were startled and frightened, thinking they saw a ghost.
38 He said to them, “Why are you troubled, and why do doubts rise in your minds ?
39 Look at my hands and my feet. It is I myself! Touch me and see; a ghost does not have flesh and bones, as you see I have”.
40 When he had said this, he showed them his hands and feet.
41 And while they still did not believe it because of joy and amazement, he asked them, “Do you have anything here to eat ?"
42 They gave him a piece of broiled fish,
43 and he took it and ate it in their presence.
44 He said to them, “This is what I told you while I was still with you: Everything must be fulfilled that is written about me in the Law of Moses, the Prophets and the Psalms”.
45 Then he opened their minds so they could understand the Scriptures.
46 He told them, “This is what is written: The Christ will suffer and rise from the dead on the third day,
47 and repentance and forgiveness of sins will be preached in his name to all nations, beginning at Jerusalem.
48 You are witnesses of these things.
Phúc Âm
Luca 24,35-48
35 Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.
36 Mọi người còn đang bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các con! Thầy đây, đừng sợ".
37 Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma.
38 Chúa lại phán: “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy ?
39 Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây".
40 Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem.
41 Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: “Ở đây các con có gì ăn không ?"
42 Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong.
43 Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ.
44 Đoạn Người phán: “Đúng như lời Thầy đã nói với các con, khi Thầy còn ở với các con, là cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh".
45 Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Thánh Kinh
46 Người lại nói: “Có lời chép rằng: Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó, và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại.
47 Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem.
48 Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy".
Interesting Details
- On an earlier occasion, Jesus had appeared to the two disciples who were on their way to Emmaus, a village about seven miles from Jerusalem. This time, according to Luke, Jesus appeared among them when these two disciples went back to Jerusalem to tell the other disciples how they recognized Jesus through the sign of breaking bread (v.35).
- When they thought He was only a spirit and not in the physical form (v.37), Jesus revealed Himself as truly risen from death in His earthly body, by inviting them to recognize His hands and feet where the nail or rope marks would be (v.39).
- Jesus' victory over death is pointed out very powerfully in the renewal of table fellowship with His disciples, when He asked for food and ate it before them (v.41-43).
- Although having told them on several occasions before, Jesus now opened their minds to comprehend what had been written about Him in the Scriptures (v.45-46) that has now been fulfilled. Also as written in the Scriptures, “repentance and forgiveness of sins is to be preached in His name to all nations, beginning in Jerusalem" (v.47), Jesus now gave this commission to the disciples as the first witnesses of His fulfillment, right in Jerusalem (v.48).
- Witness is a translation of the Greek word martyr. Some of this witnessing to the world requires martyrdom. Along with the commission of being witnesses, Jesus assured His disciples with God's promise to give them the power from on high (v.49) through the presence and power of the Holy Spirit.
Chi Tiết Hay
- Trong một dịp trước đó, Chúa Giêsu đã hiện ra với hai môn đệ khi họ đang trên đường đi Emmaus, một ngôi làng cách Giêrusalem khoảng bảy dặm. Lần này, theo phúc âm thánh Luca, Chúa Giêsu lại hiện ra với hai ông khi họ trở lại Giêrusalem để kể cho các môn đệ khác việc họ đã nhân ra Người qua hình thức bẻ bánh (c. 35).
- Khi các môn đệ cho rằng Người chỉ là một thần linh chứ không phải người thật (c.37), Chúa Giêsu liền chứng tỏ cho họ thấy Người đã thực sự sống lại từ cõi chết, bằng cách bảo họ hãy nhìn xem những dấu đinh và vết trói nơi tay chân của Người
- Việc chiến thắng sự chết của Chúa Giêsu được chứng minh một cách hùng hồn qua sự việc Người lại ngồi vào bàn ăn với các môn đệ, hỏi xin họ thức ăn và đã ăn trước mặt họ (cc.41-43).
- Mặc dù dã nói với các môn đệ nhiều lần trước đó, nay Chúa Giêsu mới mở trí cho họ hiểu những điều đã được chép trong Thánh Kinh về Người nay đã được ứng nghiệm. (c.45-46). Và cũng thế, như đã có lời chép trong Thánh Kinh rằng “Sự thống hối và sự thứ tha tội lỗi phải được rao giảng trong danh Người tới mọi dân tộc, khởi đầu từ Giêrusalem" (c.47), nay Chúa Giêsu trao cho các môn đệ nhiệm vụ là những nhân chứng đầu tiên rằng Thánh Kinh đã được ứng nghiệm nơi Người, ngay tại Giêrusalem (c. 48).
- Chữ chứng nhân có gốc từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là tử vì đạọ Người làm chứng có khi bị dòi hỏi phải hy sinh chịu chết vì đạo Khi trao cho các môn đệ nhiệm vụ làm chứng nhân, Chúa Giêsu đã bảo đảm với họ lời hứa của Chúa Cha là sẽ ban cho họ sức mạnh từ trời cao (c. 49), qua sự hiện diện và quyền năng của Chúa Thánh Thần.
One Main Point
Through the reunion with Jesus, the disciples' minds were opened to understand about Him as written in the Scriptures. Since they have witnessed that the Scriptures were fulfilled by Jesus, the disciples were now to preach in Jesus' name about repentance and forgiveness of sins to the entire world, with the power from the Holy Spirit as promised by God through Jesus.
Một Điểm Chính
Qua việc hội ngộ với Chúa Giêsu, các môn đệ đã được mở trí để hiểu về Người như đã được chép trong Thánh Kinh. Vì những môn đệ đã chứng kiến lời Thánh Kinh được ứng nghiệm, nay họ sẽ rao giảng nhân danh Chúa Giêsu về lòng thống hối và sự thứ tha tội lỗi cho khắp thế gian, với sự trợ lực của Thánh Thần như lời Đức Chúa Cha đã hứa.
Reflections
- How do I recognize Jesus' presence with 'flesh and bones' in the people around me and in myself ? How ready am I to have my mind opened to understand about Jesus and the Scriptures ?
- Being called to the same commission given to His disciples, how do I live as a witness of Jesus, preaching about repentance and forgiveness of sins ?
- What did I learn from Jesus in handling doubts and fears in the minds of others when I'm carrying out the tasks of a witness ?
Suy niệm
- Tôi nhận ra sự hiện diện của Chúa Giêsu bằng “xương bằng thịt" nơi những người chung quanh tôi và ngay trong chính tôi như thế nào ? Tôi có sẵn sàng để trí tôi đươc khai mở để hiểu biết về Chúa Giêsu và Thánh Kinh ?
- Được giao phó cùng nhiệm vụ như những môn đệ của Chúa Giêsu, toi phải sống như thế nào dể làm chứng nhân về “lòng thống hối và sự thứ tha tội lỗi" ?
- Trong khi làm nhiệm vụ của một chứng nhân, tôi đã học từ Chúa Giêsu bài học gì để đối phó với sự nghi ngờ và sợ hãi của người khác ?
Tin liên quan
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Bảy tuần 2 Phục sinh - Đừng sợ (Ga 6,16-21)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Sáu tuần 2 Phục sinh - Hóa bánh (Ga 6,1-15)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Năm tuần 2 Phục sinh - Lựa chọn & trách nhiệm (Ga 3,31-36)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Tư tuần 2 Phục sinh - Yêu thương (Ga 3,16-21)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Ba tuần 2 Phục sinh - Đối thoại (Ga 3,7b-15)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Hai tuần 2 Phục sinh (Ga 3,1-8)
- Lời Chúa hằng ngày: Chúa Nhật 2 Phục sinh năm A - Thánh lễ Lòng Chúa Thương Xót (Ga 20, 19-31)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Bảy tuần Bát nhật Phục sinh - Rao giảng (Mc 16,9-15)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Sáu tuần Bát nhật Phục sinh - Hiện ra (Ga 21,1-14)
- Lời Chúa hằng ngày: Thứ Năm Tuần Bát Nhật Phục Sinh - Kinh Hồn Bạt Vía (Lc 24,35-48)

Bài đăng ngày
-64x64.png)


